CHUYẾN ĐI MANG TÊN “NGHĨA TÌNH QUẢNG TRỊ”

   Khép lại một hành trình, ngày hôm nay, Tôi và các đồng nghiệp lại trở lại với công việc thường ngày. Thế nhưng vẫn còn đâu đây vẹn nguyên cảm xúc của chuyến đi khi ở Thành cổ Quảng Trị, ở Nghĩa trang Trường Sơn, Nghĩa trang Đường 9, Địa đạo Vịnh Mốc, cũng như ở Nhà Tình nghĩa.... Nhớ lắm, nhớ những mảnh đất ta đã đi qua, ở nơi ấy, có những người Bác, người Chú, người Anh, người Cô, người Chị đã nằm xuống để bảo vệ Tổ Quốc, để cho tôi, cho các bạn có cuộc sống ấm no, hạnh phúc như ngày hôm nay.

  Điểm dừng chân đầu tiên trước khi tới mảnh đất Quảng Trị đoàn dừng chân ở mảnh đất Quảng Bình khúc ruột miền Trung có hình ảnh hùng vĩ của những dải núi trùng điệp, màu xanh thẳm của đại ngàn và mang vị mặn của biển, là nơi Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã sinh ra, lớn lên và về an nghỉ khi qua đời. Di nguyện của Đại tướng là được về với biển trong giấc ngủ ngàn thu sau khi trải qua những năm tháng hào hùng cống hiến cho non sông đất nước. Dâng hương trước mộ Đại tướng, các thành viên trong đoàn đều trong tâm trạng bồi hồi xúc động và dường như tất cả đều cảm nhận được hào khí từ vị tướng của lòng dân, vị tướng của hòa bình. Đại tướng Võ Nguyên Giáp không còn nữa, nhưng những phẩm chất cao đẹp của Đại tướng sẽ luôn được nhắc đến trong sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc và mãi được tưởng nhớ với tất cả niềm kính trọng và tự hào.

  Nếu như không được trực tiếp đến đây, được tận mắt chứng kiến tất cả những đau thương, mất mát của một thời – Thời của đạn bom, khói lửa, thời của những người Mẹ xa con, người Vợ xa chồng mà không biết có ngày gặp lại thì tôi cũng chưa khi nào hình dung được những mất mát ấy lại lớn và đau thương đến vậy. Mỗi lần, qua mỗi hành trình chúng tôi đi – đến với những địa chỉ đỏ là từng ấy lần tôi và các đồng nghiệp của tôi không thể không rơi lệ, giọt nước mắt để tưởng nhớ về những người đã quên mình để bảo vệ cho Tổ quốc. Thương lắm khi được biết tại mảnh đất đó thân xác các anh đã không còn nguyên vẹn, từng mảnh, từng mảnh đã hòa cùng cây cỏ, đất trời; thương lắm với những cánh thư viết vội cho người thân của các Anh. Các Anh đã tiên đoán được cái chết sẽ đến với mình bất cứ lúc nào, nhưng trong thư vẫn tràn đầy niềm lạc quan, yêu đời, khuyên người thân đừng buồn khi nghe tin xấu báo về, mà các Anh tự hào khi được làm điều đó, vì các Anh biết rằng mình đã góp được phần nhỏ bé để bảo vệ cho Tổ quốc thân yêu, cho người thân được an toàn. Và trong thâm tâm các Anh luôn chắc chắn một điều rằng rồi đây nước nhà sẽ độc lập – ngày ấy sẽ không còn xa. Tôi đến với Thành cổ và được biết rằng, dưới những thảm cỏ kia là máu xương của chiến sỹ ta đã đổ xuống trong 81 ngày đêm chiến đấu ở Thành cổ, vì vậy đã có bài hát viết rằng “cỏ xanh non tơ, cỏ xanh non tơ; Xin chớ vô tình với người hi sinh”… Xúc động lắm, ngậm ngùi lắm, khi đã có một thế hệ luôn quên bản thân mình vì đồng đội, vì sự độc lập của nước nhà.

   Hành trình này, không thể không kể đến Nghĩa trang liệt sỹ Trường Sơn và nghĩa trang Đường 9, đứng trước nơi đây, tôi thấy mình thật nhỏ bé, nhỏ bé trước những mất mát, những hi sinh, nhỏ bé trước cả một thế hệ anh hùng đã ra đi để bảo vệ cho nền độc lập. Muốn lắm, muốn được thắp cho tất cả các Anh những nén nhang thành kính, nhưng làm sao có thể đi hết được bây giờ? Bởi nơi các anh nằm rộng lớn quá, bao la quá mà thời gian ở nơi này thì có hạn. Thôi thì, xin được thắp nén nhang trong Tâm để gửi đến các Anh, mong là các Anh được yên nghỉ và linh hồn các Anh được siêu thoát.

Chăm sóc phần mộ anh hùng liệt sỹ tại nghĩa trang Trường Sơn

  Trước khi bắt đầu hành trình, tôi được biết đến Quảng Trị là mảnh đất anh hùng, nhưng khi thực sự đặt chân đến nơi và tận mắt chứng kiến, dù chỉ là một góc nhỏ, về hình ảnh cuộc sống của người dân nơi đây, tôi mới cảm nhận được hết sự khó khăn, thiếu thốn của người dân vẫn chịu ảnh hưởng của bom đạn. Cái thiếu thốn ấy được hiện diện qua ngôi nhà  tềnh toàng ở ven đồi , của hình ảnh những em bé với những bộ quần áo nhàu nhĩ, lấm lem và đôi chân trần nhỏ bé; của cái đen sạm trên làn da và nét khắc khổ in hằn trên từng khuôn mặt; Các mẹ Việt Nam anh hùng phải sống trong cảnh neo đơn …tôi xót xa cho tất cả những hình ảnh ấy, xót xa cả cho những người mà tôi có dịp trò chuyện, những người phụ nữ đã phải gánh vác cuộc sống gia đình ở cái tuổi đáng lẽ ra được nghỉ ngơi, phụng dưỡng. Đoàn chúng tôi có những món quà gửi tới những mẹ Việt Nam anh hùng, gia đình chính sách, em có thành tích tốt trong học tập .

  Chuyến đi của chúng tối tiếp tục tới khu di tích địa đạo Vịnh Mốc là nơi đây giống như một tòa lâu đài cổ nằm im lìm trong lòng đất giấu kín biết bao điều kỳ lạ về những con người đã làm ra nó và thời đại nó đã sinh ra. Không chỉ vậy, dưới mưa bom bão đạn, lại chỉ có đôi bàn tay không, mà họ đã xây dựng được cả một lâu đài dưới lòng đất thế này thực sự rất phi thường. Và còn phi thường hơn khi sống bình thường được ở đây suốt nhiều năm liền như vậy. Đến với địa đạo Vịnh Mốc tôi cảm thấy như mình đang được đến với một “huyền thoại” trong cuộc sống đời thực. Sức mạnh ý chí và nghị lực của con người Việt Nam, của người dân Vịnh Mốc đã biến những điều không tưởng thành hiện thực sinh động... Và tất cả đã chứng tỏ sức mạnh phi thường của dân tộc ta, đúng như nhà thơ Dương Hương Ly đã viết: “Nơi hầm tối lại là nơi sáng nhất! Nơi con nhìn ra sức mạnh Việt Nam”... Từ những di tích lịch sử hào hùng ấy tôi càng tự hào hơn về đất nước, về con người dân tộc mình. Một dân tộc đầy bản lĩnh và oai hùng.      

Thăm quan Cột mốc Vĩ tuyến 17

    Trước khi trở về khách sạn nghỉ tối  chúng tôi đã dừng lại ở vĩ tuyến 17 nơi có dòng sông Bến Hải được lấy làm ranh giới chia cắt đất nước để chiêm ngưỡng cây cầu dài hơn hai trăm mét đã trở thành biểu tượng cho “nỗi đau chia cắt” của nhân dân ta - cây cầu Hiền Lương lịch sử. Đã được ngắm nhìn những bức ảnh chụp lại những khoảnh khắc chiến đấu anh dũng của quân dân ta cùng lá cờ vĩ đại mà các mẹ, các anh bộ đội đã quyết hi sinh thân mình giữ bằng được nó bởi một lí do duy nhất: “Cờ còn là đất nước còn”.

  Qua chuyến đi lần này, tôi đã thực sự hiểu được phần nào những mất mát mà thế hệ trước đã phải gánh chịu để cho chúng ta có cuộc sống ấm no, hạnh phúc như bây giờ. Tôi thầm cảm ơn đến những người đã hi sinh và những người thân của họ. Qua đó, tôi thấy bản thân mình cần thay đổi, thay đổi để sống tốt hơn, để xứng đáng với những hi sinh, mất mát của một thời. Tôi và các bạn sinh ra ở thời bình nhưng không phải vì thế mà chúng ta được phép chủ quan, nghĩ rằng mình sống như vậy là đã tốt rồi, mà tôi nghĩ mình phải luôn cầu tiến, phải biết tiếp thu, lắng nghe ý kiến của mọi người, sau đó chắt lọc những ý kiến đó để hoàn thiện bản thân mình hơn./.

                 Thanh Lâm

Đoàn cơ sở Công ty CP Dược phẩm Vĩnh Phúc